Posted by: Selfish Driftwood | September 20, 2009

Haeundae (2009)

Haeundae, bãi biển du lịch nổi tiếng của thành phố Busan, Hàn Quốc trung bình mỗi năm vẫn thu hút hơn 1 triệu du khách từ khắp mọi nơi trên thế giới. Tại đây chúng ta gặp Man-sik (Sol Kyung-gu), một ngư dân chưa từng quay lại biển khơi kể từ sau chuyến đi định mệnh trong cơn bão 4 năm về trước. Thời gian này, Man-sik cùng mẹ mở một tiệm hải sản nhỏ ở ven bờ biển. Anh cũng đang chuẩn bị cầu hôn cô bạn Yeon-hee (Ha Ji-won) mà anh vốn đã quen từ thuở thiếu thời. Man-sik còn có cậu em trai Hyung-sik (Lee Min-ki) là nhân viên cứu hộ trên biển. Trong một lần làm nhiệm vụ, Hyung-sik cứu được cô sinh viên Hee-mi (Kang Ye-won) đến từ Seoul và kể từ sau sự kiện đó, Hee-mi liên tục “tấn công” anh chàng cứu hộ đẹp trai này.

Poster Haeundae

Cùng thời điểm, nhà địa chất Kim Hwi (Park Joong-hoon), một chuyên gia nghiên cứu về sóng thần, phát hiện ra những tín hiệu bất thường phát đi từ biển Đông. Những tín hiệu này khá giống với những gì người ta thu nhận được trước cơn sóng thần tại Ấn Độ Dương hồi 2004. Bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của Kim Hwi, Cục phòng chống Thiên Tai cho rằng Hàn Quốc sẽ không gặp phải bất cứ một cơn sóng thần nào hết. Khi các tín hiệu phát ra ngày càng mạnh, Kim Hwi lập tức tới Haeundae để kêu gọi chính quyền cho người dân sơ tán. Anh bất ngờ gặp lại người vợ cũ Lee Yoo-jin (Uhm Jung-hwa) đang chuẩn bị tổ chức một sự kiện văn hóa cũng tại Haeundae. Cùng đi với cô còn có cô con gái Ji-min (Kim Yoo-jeong) của hai người; nhưng Ji-min không hề biết rằng Kim Hwi chính là cha mình. Chỉ còn đúng 10 phút trước khi thảm kịch xảy ra, cơn siêu sóng thần đang hướng thẳng tới Haeundae với vận tốc lên tới 500 dặm/giờ. Liệu những Man-sik, Yeon-hee, Hyung-sik, Kim Hwi hay Yoo-jin cùng người dân nơi đây sẽ đương đầu với thảm kịch này như thế nào?

Mất tới gần 5 năm trời thực hiện, Haeundae (tựa Việt: Sóng thần tại Haeundae) có kinh phí lên tới gần 11 triệu USD và là bộ phim thu hút được nhiều sự chú ý nhất tại Hàn Quốc trong mùa hè 2009. Những con số thống kê về số lượng vé bán ra thật ấn tượng: hơn 1.5 triệu vé được bán ra ngay trong kỳ nghỉ cuối tuần đầu tiên bộ phim ra mắt (tương đương hơn 9 triệu USD); đạt mốc 5 triệu vé sau tuần thứ ba (đánh bại G.I. Joe: The Rise of Cobra của tài tử Lee Byung-hun); đạt mốc 7 triệu vé sau tròn một tháng ra mắt (tính riêng trong tháng 8, cùng với bộ phim Take Off về đề tài nhảy ski, hai bộ phim này đã bán ra được tổng cộng 12.93 triệu vé, chiếm hơn 60% thị trường phim ảnh Hàn Quốc. Đây là mới là lần đầu tiên phim Hàn Quốc thắng thế trở lại trên sân nhà kể từ sau thành công của The Chaser hồi… tháng 2/2008); và cuối cùng là mốc 11 triệu vé vào đầu tháng 9, giúp Haeundae trở thành bộ phim ăn khách thứ 4 trong lịch sử điện ảnh Hàn Quốc (chỉ kém những The Host, King and the ClownTaegukgi)! Một trong những yếu tố tối quan trọng tạo nên thành công này của Haeundae là yếu tố “truyền miệng” của khán giả xem phim. Việc được quảng cáo là “bộ phim tâm lý của cả một dân tộc, cả một đất nước” đã giúp Haeundae lôi kéo được rất nhiều khán giả tới rạp bất chấp việc bị giới phê bình phim trong nước chỉ trích, thậm chí là đến mức thậm tệ một cách cực đoan. Họ cho rằng việc để một bộ phim tệ cỡ như Haeundae thống trị phòng vé suốt hai tháng liền là một điều bất công, tiêu diệt các bộ phim có kinh phí tầm tầm khác ra mắt cùng thời điểm, và tạo ra sự mất cân bằng nghiêm trọng!

Nhanh lên kẻo hết vé!

Nhanh lên kẻo hết vé!

Sự khôn khéo của đạo diễn Yoon Je-gyun cũng là một điều đáng nói. Trong rất nhiều cuộc phỏng vấn trước khi Haeundae ra mắt, khi được hỏi liệu kỹ xảo trong phim đã đạt được tới mức như Hollywood chưa, ông chỉ trả lời rằng, “Có thể Haeundae chưa đạt tới mức như Transformers, nhưng chúng tôi sẽ đem tới cho khán giả những gì mà phim Hollywood không có. Đó là những cảm xúc rất Hàn Quốc, rất nhân văn. Yếu tố con người mới là điều quan trọng nhất của bộ phim.” Rõ ràng, với những lời giới thiệu như thế, khán giả, đặc biệt là người Hàn Quốc, lại càng trở nên tò mò và hứng thú hơn với bộ phim. Vậy sự thực, Haeundae có được như những gì đạo diễn Yoon Je-gyun đã quảng cáo?

Câu trả lời, theo ý kiến chủ quan của người viết, phần nhiều là không. Về mặt ý tưởng, Haeundae không tồi chút nào. Những con người bình thường, những rắc rối đời thường vẫn diễn ra như bao ngày, rồi bỗng chốc một cơn sóng thần ập tới. Thực ra, ý tưởng này cũng phần nào hao hao với bộ phim The Host của đạo diễn Bong Joon-ho, khi một gia đình bình thường bên bờ sông Han bất ngờ phải chống chọi với một con quái vật không-biết-từ-đâu-chui-ra. Tuy vậy, Yoon Je-gyun đã mất tới hơn một giờ đồng hồ để giới thiệu và xây dựng cho từng tuyến nhân vật một. Khoảng thời gian này có lẽ là hơi dài, thậm chí đôi lúc khiến khán giả cảm giác đây như một bộ phim hài tình cảm dạng All about Love hơn. Không thể phủ nhận có những chi tiết hài hước, dễ thương đúng thương hiệu của Yoon Je-gyun trong khoảng thời gian này. Tuy nhiên, thương hiệu của ông cũng đi kèm với sự quá đà, lạm dụng các cảnh quay slow-motion, tua từ nhân vật này qua nhân vật khác, khiến nhịp phim trở nên rất chậm chạp, dễ khiến khán giả cảm thấy sốt ruột.

m0020055_09w636

Và khi cơn sóng thần ập tới? Nó không chỉ cuốn phăng đi nhà cửa trên màn ảnh, mà dường như cũng cuốn phăng đi mọi chi tiết, rắc rối hay cảm xúc mà Yoon đã dầy công bồi đắp trong suốt một giờ trước cho khán giả. Ngay cả khi nhịp phim cần phải trở nên khẩn trương, hồi hộp thì Yoon vẫn tiếp tục sử dụng các cảnh slow motion. Cá nhân người viết cảm thấy khá khó chịu với điều này vì đây dường như là một “chiêu” để mua-nước-mắt khán giả khá lộ liễu. Bên cạnh đó, sự chuyển tông liên tục một cách không hợp lý của Haeundae cũng khiến bộ phim mất điểm. Những giây phút căng thẳng nhất của bộ phim bị điểm thêm những chi tiết hài hước nhát gừng và đậm chất phi thực tế. Thử làm một phép so sánh, nếu như trong The Host, sự chuyển tông ảnh hưởng đến mạch cảm xúc của khán giả được thực hiện hết sức tự nhiên (như trường đoạn con quái vật xuất hiện lần đầu tiên trên bờ sông Han) thì điều này trong Haeundae được thực hiện khá gượng gạo và kịch, đặc biệt là khi có quá nhiều chi tiết gặp gỡ tình cờ giữa các nhân vật vốn có ít nhiều mâu thuẫn trước đó khi cơn sóng thần xảy đến.

Nếu tiếp tục so sánh với The Host, khán giả có thể thấy với bộ phim của đạo diễn Bong Joon-ho, khi người xem tưởng như con quái vật là một chi tiết mấu chốt thì hóa ra đó chỉ để làm nền cho con người cũng như các vấn đề xã hội khác nảy sinh trong phim. Với Haeundae, theo lời của đạo diễn Yoon Je-gyun thì ông muốn thực hiện một điều tương tự, tức là cơn siêu sóng thần chỉ là nền cho những con người, số phận bình thường trong phim. Tuy nhiên, một cấu trúc phim không hợp lý đã phá hỏng tất cả và tạo nên một hiệu ứng ngược, biến con người thành nền cho cơn siêu sóng thần hoành hành. Càng đáng tiếc hơn bởi các diễn viên tham gia trong Haeundae đều là những diễn viên thuộc dạng khá tới xuất sắc của điện ảnh Hàn Quốc. Với một bộ phim gần như không có nhân vật chính như thế này, ấn tượng mà những Sol Kyung-gu, Ha Ji-won, Uhm Jung-hwa hay Park Joong-hoon để lại là khá nhạt nhòa và tất cả chỉ dừng lại ở mức tròn vai.

m0020006_s3w636

Bão qua rồi, về thôi em ơi...

Phần kỹ xảo của Haeundae có sự cộng tác của các công ty đến từ Hollywood như Powercast và Polygon Visual Works nên được thực hiện khá ổn. Tuy vậy, một vài cảnh lửa, cháy nổ hay biển khi Hyung-sik cứu người ở đoạn cuối nhìn vẫn hơi giả. Ấn tượng hơn cả có lẽ là đoạn hàng loạt container “phi” từ ngoài biển vào các tòa nhà cao tầng trong thành phố. Xét đi xét lại, dường như Yoon Je-gyun đã gần như muốn “gào” lên rằng phim của tôi không chỉ là một phim thảm họa thông thường, không phải là một phim kỹ xảo cháy nổ mà có lồng trong đó những thông điệp hết sức nhân văn đấy nhé! Và chính vì việc “cố quá” như thế đã khiến cho Haeundae, rất may là chưa đến mức “quá cố”, nhưng vẫn chỉ thuộc dạng “nửa nạc nửa mỡ!

Kết lại, người viết dự đoán rằng, phần đông khán giả Việt Nam, vốn thường hay có cảm tình với những bộ phim thuộc dạng sến hay mua-nước-mắt, sẽ vẫn thấy thích thú với Haeundae. Nhưng với cá nhân người viết, bộ phim chỉ ở mức trung bình, tạm chấp nhận được và để lại cảm giác ít nhiều tiếc nuối. Dĩ nhiên, bộ phim vẫn có được những giây phút khiến khán giả bật cười sảng khoái hay đứng tim vì sợ hãi. Nhưng thực sự, Yoon Je-gyun chưa thể làm được những gì Bong Joon-ho đã từng làm. Ông cũng muốn “chơi đùa” với cảm xúc của khán giả, cũng muốn đẩy họ đi từ cảm xúc này tới cảm xúc khác, nhưng rốt cuộc, ông đã thất bại. Và rồi Haeundae cũng sẽ chỉ như một cơn mưa rào mùa hạ, “chợt đến rồi chợt đi” mà thôi.

Phần tiếp theo có tiết lộ nhiều nội dung phim!

Không hiểu sao bản phim tại Việt Nam lại bị cắt khá nhiều cảnh lặt vặt ở đầu và cuối phim. Dễ nhận thấy hơn cả là đoạn cuối khi cô bé Ji-min có nói với con trai của Man-sik rằng nhìn em trông quen quen. Thực ra ở đoạn đầu phim, có một cảnh con trai của Man-sik cùng nhân vật Dong-choon ngố giả vờ đi làm ăn mày và bắt gặp hai mẹ con Yoo-jin, Ji-min. Hoặc như đoạn Man-sik từ sân bóng chày đi về bị mẹ quở trách, mắng nhiếc. Thực ra ngay trước đó là Man-sik mới say rượu, quậy tưng bừng ở sân bóng chày và bị truyền hình quay được. Được cái bản phim được cắt khá ngọt nên chắc nhiều người cũng sẽ không nhận ra.

Posted by: Selfish Driftwood | September 5, 2009

Download 2! Đẹp các số 13/14/15

Các bạn có thể tải về bản đầy đủ của tạp chí 2! Đẹp các số 13, 14, 15 bằng cách click vào mỗi hình bìa dưới đây. Nếu có thể, xin mọi người hãy đóng góp ý kiến phản hồi, đặc biệt là cho mảng bài hitlist, để các số báo sau có thể dần dần được hoàn thiện hơn.

Xin cảm ơn mọi người rất nhiều.

Cover 13 2! Đẹp số 14 2! Đẹp số 15

Posted by: Selfish Driftwood | August 8, 2009

Phim độc lập Hàn Quốc – Một năm không tưởng!

Câu chuyện được bàn tán nhiều nhất của điện ảnh xứ Hàn trong nửa đầu 2009? Không phải Thirst của Park Chan-wook tại Cannes, lại càng chẳng phải bộ phim thảm họa Haeundae hái ra tiền. Mà đó là thành công bất ngờ tới mức không tưởng của bộ phim độc lập thuộc thể loại tài liệu Old Partner có kinh phí chỉ hơn 130,000 USD của đạo diễn Lee Chung-ryoul.

Bởi bộ phim đã phá vỡ mọi kỷ lục bán vé từ trước tới giờ của phim độc lập tại Hàn Quốc, khi bán được hơn 2,9 triệu vé (gấp 300 lần… kỷ lục trước 90,000 vé của Old School cho một phim Hàn Quốc hồi 2006 và gấp 10 lần kỷ lục 200,000 vé của Once hồi 2008). Tính tới đầu tháng 8, bộ phim từng giành giải thưởng phim tài liệu xuất sắc nhất tại LHP Pusan năm ngoái này đang là bộ phim ăn khách thứ 5 tại Hàn Quốc trong năm 2009, đứng trên cả Thirst của Park Chan-wook và được giới truyền thông trong nước gán cho biệt danh mỹ miều “Hội chứng Old Partner!Old Partner, có tựa gốc tiếng Hàn là Wonang Sori (tạm dịch: Tiếng lạc bò), kể về hành trình cuộc đời của một người nông dân lớn tuổi tên Choi cùng chú bò của ông. Trải qua rất nhiều năm làm người đồng hành của Choi, tới một ngày chú bò mắc bệnh và chỉ còn sống được thêm một năm nữa. Đây cũng là bộ phim đầu tiên của Hàn Quốc từng tham gia một hạng mục tranh giải tại LHP Sundance của Mỹ.

old-partner-3

Một cảnh trong Old Partner

Bên cạnh Old Partner, hàng loạt các bộ phim độc lập Hàn Quốc khác cũng ra rạp trong năm nay: Daytime Drinking kể về một người đàn ông trở nên nghiện rượu sau khi bị bạn gái bỏ rơi ra mắt hồi tháng 2, thu hút 25,000 khán giả; Grandmother’s Flower xoay quanh chính cuộc đời của đạo diễn Moon Jeong-hyeon vào tháng 3, được giới phê bình hết sức tưởng thưởng; Breathless của Yang Ik-joon vào tháng 4, bán được hơn 120,000 vé sau khi được các liên hoan phim tại châu Âu, từ Rotterdam, qua Deauville rồi Barcelona trao giải phim xuất sắc nhất. Cùng thời điểm với Breathless, còn có thể kể tới To Live – Save Our Saemankum, bộ phim tài liệu kể về cuộc sống của những cư dân tại vùng biển Saemankum sau khi chính phủ quyết định lấp đất biến nơi đây thành khu đê biển khiến cho môi trường sống của hơn 400,000 sinh vật di trú ở đây bị tổn hại. Tất cả các tác phẩm này bỗng biến phim độc lập trở thành một đề tài điện ảnh nóng sốt tại xứ kim chi. Chưa bao giờ phim độc lập Hàn Quốc lại được đông đảo độc giả đón chờ tới vậy. Thậm chí, người ta còn thấy được cảnh nhiều người ngoài 50 tuổi… cưỡi cả xe gia súc để tới rạp xem Old Partner!

Sự thành công của phim độc lập tại Hàn Quốc hoàn toàn có thể lý giải được qua một sự hậu thuẫn không nhỏ mà Hội đồng phim Hàn Quốc (KOFIC) ưu ái dành cho dòng phim này kể từ cuối thập niên 90. Mọi chuyện bắt đầu từ năm 1999, cũng là năm KOFIC được sáng lập nên. Một chương trình hỗ trợ phim độc lập có tên Chương trình sản xuất phim độc lập, với sự hỗ trợ của Hiệp hội phim độc lập Hàn Quốc, được thiết lập. Tới năm 2005, từ một dự án này, hàng loạt các dự án khác như Chương trình hỗ trợ phân phối và sản xuất DVD cho phim độc lập, Chương trình hỗ trợ Marketing… tiếp tục được lập nên. Tất cả tạo nên những hiệu ứng hết sức tích cực cho việc phát triển phim độc lập tại Hàn Quốc. Một rạp chiếu phim mang tên Không gian Độc Lập (Indie Space) được dựng nên từ tháng 11 năm 2007, chỉ để chuyên chiếu phim độc lập hàng ngày. Dẫu chỉ có duy nhất một phòng chiếu nhưng đối với các nhà làm phim, Không gian Độc Lập là nơi giúp cho họ tin tưởng vào đầu ra cho tác phẩm. Còn đối với các nhà phân phối phim, đó là nơi để họ kiểm tra phản ứng của khán giả trước khi có những kế hoạch phân phối mở rộng.

Một nhân tố khác không thể không nhắc tới là mối quan hệ khăng khít giữa các LHP độc lập tại Hàn Quốc và các LHP quốc tế. Có rất nhiều các LHP độc lập được tổ chức hàng năm tại Hàn Quốc. Sau khi ra mắt tại các LHP này, các tác phẩm tiêu biểu sẽ tìm đường tới với các LHP lớn hơn trong nước như Pusan hay Jeonju rồi xa hơn nữa là các LHP quốc tế. Trường hợp tiêu biểu nhất thuộc về Daytime Drinking, có màn ra mắt tại LHP độc lập Seoul, rồi giành giải thưởng tại LHP Jeonju và cuối cùng được mời tới LHP Toronto và LHP Locarno.

milky-way-liberation-front

Poster phim Milky Way Liberation Front

Trước năm 2005, phần lớn khán giả Hàn Quốc đều mang trong mình một định kiến rằng phim độc lập là các bộ phim tài liệu mang trong đó một ý nghĩa chính trị, hay cổ vũ nhà nước nào đó. Nhưng sau những sự xuất hiện của The Unforgiven (kể về một chàng trai gia nhập quân ngũ), No Regret (một câu chuyện về đề tài đồng tính) hay Action Boys (một bộ phim hành động ấn tượng về nghề diễn viên đóng thế), định kiến đó đã và đang dần được xóa mờ đi. Và không thể phủ nhận rằng, cho tới nay tại Hàn Quốc, vào thời điểm hiện tại đang có một số lượng khán giả nhất định đối với phim độc lập và nó vẫn đang được mở rộng.

Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng là màu hồng. Vẫn còn rất nhiều khó khăn phía trước đón đợi các nhà làm phim độc lập Hàn Quốc. Không phải bộ phim nào cũng có thể thành công như Old Partner hay thậm chí là chỉ cần ra rạp. Vẫn có quá ít các phòng chiếu đảm bảo và chỉ dành riêng cho phim độc lập (chỉ có 10 trong số hơn… 2000 phòng chiếu trên toàn Hàn Quốc); vẫn chưa có một chương trình TV hay chương trình truyền hình cáp nào dành riêng trong phim độc lập để đảm bảo tối đa cho đầu ra của tác phẩm. Một vài chương trình hỗ trợ phim độc lập đã bị hủy bỏ và hiện KOFIC đang bắt đầu phải tìm nguồn tài trợ từ các tổ chức phim độc lập quốc tế.

Có thể khẳng định chiến thắng của Old Partner cùng các bộ phim độc lập khác tại Hàn Quốc trong nửa đầu 2009 vẫn chỉ là một điều gì đó tạm thời. Dẫu có bao nhiêu chương trình hỗ trợ đi chăng nữa, cái gốc của thành công vẫn nằm ở chính bộ phim và người đạo diễn. Nếu vẫn giữ được một tinh thần độc lập như ở thời điểm hiện tại, hẳn thành công cho các nhà làm phim độc lập Hàn Quốc sẽ vẫn còn có thể tiếp diễn.

Một vài phim độc lập Hàn Quốc đáng chú ý trong vài năm vừa qua

-Ad-Lib Night (2006 – đạo diễn Lee Yoon-ki): một đêm kỳ lạ của cô gái trẻ tuổi ngoài 20 Bo-kyung khi cô được nhờ đóng giả người con gái mất tích cho một gia đình có người bố già yếu sắp qua đời. Tác phẩm dài thứ 3 của đạo diễn Lee Yoon-ki được thực hiện với máy quay DV trong vòng 10 ngày.

-No Regret (2006 – đạo diễn Lee Song-hae-il): bộ phim tình cảm có chủ đề đồng tính xoay quanh hai chàng trai có những khoảng cách nhất định trong xã hội. Một “Happy Together” của Hàn Quốc.

-With a Girl of Black Soil (2007 – đạo diễn Jeon Soo-il): cô bé 9 tuổi Young-lim sống cùng cậu anh trai 11 tuổi bị ngớ ngẩn và người cha bị bệnh phổi do làm việc dưới hầm mỏ lâu năm. Khi ngôi nhà họ sống đang chuẩn bị bị phá sập, người cha ngày càng trở nên tuyệt vọng, Young-lim buộc phải đưa ra những quyết định không-phải-ai-cũng-dám-làm.

-Milky Way Liberation Front (2007 – đạo diễn Yoon Seong-ho): đạo diễn trẻ Young-jae gặp bế tắc trong khâu viết kịch bản đúng lúc bị bạn gái bỏ rơi còn LHP Pusan thì đang tới gần. Một bộ phim kỳ lạ về nghề làm phim mang trong đó cả yếu tố tình cảm lẫn hài hước.

-Breathless (2008 – đạo diễn Yang Ik-joon): bộ phim xoay quanh Sang-hoon, một người bị ám ảnh vì bạo lực sau cái chết của mẹ và chị gái lúc còn nhỏ. Một mình Yang Ik-joon đảm nhận cả vai trò đạo diễn, diễn viên, kịch bản lẫn biên kịch.

Posted by: Selfish Driftwood | August 8, 2009

My Dear Enemy – Hỡi người thù thân thương…

Tặng cô bạn M.B. của tôi…

Sau khi được vinh danh tại Cannes 2007 qua vai diễn người mẹ trong bộ phim Secret Sunshine, nữ diễn viên Hàn Quốc Jeon Do-yeon đã gây bất ngờ cho người hâm mộ khi đồng ý tham gia một dự án phim có quy mô nhỏ của đạo diễn Lee Yoon-ki mang tên My Dear Enemy. Cùng tham gia với cô còn có Ha Jung-woo, vốn đang được tung hô vào thời điểm đó sau những vai diễn ấn tượng trong Never ForeverThe Chaser. Và một lần nữa, Jeon Do-yeon lại chứng tỏ cho người ta thấy, cô chưa bao giờ chọn nhầm vai cả. My Dear Enemy, bộ phim dài thứ 4 của đạo diễn Lee Yoon-ki và cũng là dự án cuối cùng trước khi Jeon Do-yeon tạm nghỉ ngơi để thực hiện thiên chức làm mẹ, là một trong những bộ phim xuất sắc nhất (nếu không muốn nói, là xuất sắc nhất) trong một năm 2008 ảm đạm của điện ảnh Hàn Quốc.

my_dear_enemy_8

Byung-woon. Ngoài 30 tuổi. Thất nghiệp. Hàng ngày loanh quanh tại trung tâm cá cược đua ngựa, ngồi tán gẫu với những người bạn và cho họ những lời khuyên xem nên đặt cược vào chú ngựa nào. Tới một ngày, Hee-soo, bạn gái cũ của Byung-woon tới tìm anh. Chẳng phải vì nhớ nhung gì mà chỉ bởi món nợ 3,500,000 won (khoảng 3,000 USD) Byung-woon vẫn còn nợ cô từ suốt một năm qua. Byung-woon nói anh không có tiền, Hee-soo bảo không chấp nhận chuyện đó. Nhưng với một người luôn nở nụ cười trên môi như Byung-woon thì đâu có vấn đề gì. Byung-woon hứa sẽ lấy lại đủ tiền cho Hee-soo trong luôn ngày hôm nay. Vốn là một người quan hệ tốt với phái nữ, Byung-woon quyết định tới tìm gặp từng người phụ nữ anh thân quen bấy lâu nay để vay tiền trả cho Hee-soo. Hee-soo không tin vào Byung-woon lắm và sợ rằng anh sẽ lại một lần nữa chạy trốn. Thế là một cuộc hành trình vòng quanh Seoul giữa Byung-woon và Hee-soo bắt đầu. Sẽ là một cuộc hành trình tìm kiếm 3,500 won cho Hee-soo, hay là kiếm tìm lại những kỷ niệm, hoài niệm đã mất giữa hai người?

m0020020_9w636

Với My Dear Enemy, Lee Yoon-ki lại một lần nữa tạo ra một không gian cực kỳ thực tế xen lẫn vài nét bay bổng phác họa như các bộ phim trước của chính ông. Sự thực tế đến từ những nhân vật mà dường như ta đã gặp ở đâu đó (hay thậm chí, là ta có thể bắt gặp chính ta trong họ), những bối cảnh quay ngoài đường phố, quán xá, ít được trau chuốt, dàn dựng (chính xác, toàn bộ bộ phim được quay trong 40 ngày tại 58 địa điểm xung quanh thành phố Seoul). Hay sự thực tế có thể đơn giản đến từ những khoảng lặng trong phim giữa những con người xa lạ, mà hẳn ai cũng đã từng trải qua khi phải ngồi cùng bàn cà phê với một người mà ta chẳng hay biết. Nhìn bề ngoài, dường như chẳng có quá nhiều sự kiện hay cao trào xảy ra trong My Dear Enemy, nhưng trên thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Có rất nhiều chuyện xảy ra bên trong mỗi nhân vật mà khán giả chỉ có thể cảm, thay vì nhìn thấy bằng mắt. Cũng có thể xếp My Dear Enemy, thay vì là một rom-com thông thường, vào dòng road-movie, tức là những bộ phim mà các sự kiện trong đó xảy ra trong một chuyến hành trình, một chuyến đi nào đó. Có thể kể đến The Darjeeling Limited của Wes Anderson, hay Little Miss Sunshine của đôi vợ chồng Jonathan Dayton/Valarie Faris như những ví dụ tiêu biểu cho dòng phim này.

My Dear Enemy có một điểm giống với Ad Lib-Night (2006) – tác phẩm trước của Lee Yoon-ki – đó là dựa trên một truyện ngắn của nữ văn sỹ Nhật Bản Taira Azuko. Nhưng thực tế, có một điểm rất khác biệt giữa hai tác phẩm. Nếu như trong Ad-Lib Night, dấu ấn của Lee Yoon-ki là hết sức rõ ràng qua những pha long-take với camera trên tay thì trong My Dear Enemy, dấu ấn đó không còn rõ ràng nữa. Ngoại trừ cảnh long-take mở đầu phim bên ngoài trung tâm cá cược, Lee Yoon-ki dường như muốn đẩy toàn bộ sự chú ý vào hai nhân vật chính, mối quan hệ và những mẩu đối thoại ngắn nhưng đầy ý nghĩa giữa hai người. Thậm chí, ngay cả nhịp điệu của bộ phim được hỗ trợ bởi phần nhạc nền Jazz đầy ngẫu hứng của nghệ sỹ Kim Jung-bum cũng gần như không có sự thống nhất hay theo khuôn mẫu nào hết: lúc nhanh, lúc chậm, không quá căng thẳng, không hề có những cú twist chết người. Nhưng chính điều đó lại càng khiến cho một mối quan hệ có phần kỳ lạ trong một quãng thời gian ngắn ngủi của hai nhân vật chính thêm phần căng thẳng. Bởi ai chẳng có chút bồi hồi khi phải đối diện với người yêu cũ!

m0020004_s_1w636

Ắt hẳn, khán giả sẽ có một chút nghi ngại về mối quan hệ giữa Hee-soo và Byung-woon ở đầu phim. Bởi hai người quá khác biệt! Một Hee-soo dễ nóng nảy và luôn tỏ ra hờ hững, lạnh nhạt kèm theo gương mặt lạnh-như-tiền với mọi người xung quanh. Byung-woon thì ngược lại, nói nhiều, dẻo miệng, luôn biết cách nói những câu hay làm một điều gì đó hay ho để chiều lòng người khác. Mà hay nhất là anh cũng chẳng hề quan tâm gì tới chuyện người khác nói hay nghĩ gì về mình, dẫu là chê trách hay thậm chí là… sỉ nhục. Có thể trong quá khứ, điều mà bộ phim tiết lộ khá ít và chỉ ở mức độ vừa phải, hai người không như thế. Nhưng Jeon Do-yeon và Ha Jung-woo vẫn hết sức tài tình vào vai hai nhân vật quá khác nhau trong thời điểm hiện tại, nhưng lại có được sự cuốn hút lẫn nhau (mà dĩ nhiên là chỉ có khán giả mới cảm nhận được), và chiếm trọn cảm tình của người xem.

Nét mơ mộng phảng phất giữa một tác phẩm đậm chất hiện thực như My Dear Enemy phần nhiều tới từ những gì xung quanh nhân vật Byung-woo. Byung-woo luôn mơ rằng mình sẽ mở được một tiệm rượu tại Tây Ban Nha dẫu lúc này không có một xu dính túi. Những người phụ nữ xung quanh anh thì sẵn sàng cho anh vay tiền mà chẳng hề có chút than phiền gì. Lý do cũng chẳng phải vì Byung-woo quá đẹp trai, mà chỉ đơn giản bởi tính tình anh như một cậu trẻ con, thích giúp đỡ người khác mà không đòi hỏi gì trong quá khứ một năm vừa rồi. Chẳng hạn như sau khi vay tiền một người phụ nữ trung niên làm giám đốc, Hee-soo có hỏi Byung-woon rằng liệu bây giờ bà ta muốn ngủ với anh thì chắc anh cũng chấp nhận chứ gì. Byung-woon chỉ đơn giản trả lời rằng, “Nếu đúng vậy thì đó đâu phải là điều tồi tệ nhất? Còn phụ thuộc xem mình nhìn sự việc đó như thế nào chứ. Nếu em nghĩ rằng nó tốt, thì tức nó tốt. Nếu em nghĩ rằng nó xấu, thì hẳn là nó xấu.” Tuy nhiên, yếu tố mơ mộng này vẫn được Lee Yoon-ki kiểm soát khá tốt và không làm hỏng toàn bộ tông hiện thực của phim. Bởi lẽ, phần lớn các sự kiện trong phim, khán giả đều được thấy thông qua cái nhìn của Hee-soo, vốn là một người vô cùng thực tế và cầu toàn. Khán giả giống như những người đồng hành trong cuộc hành trình vòng quanh Seoul và được nhìn mọi chuyện qua con mắt của Hee-soo.

m0020034_s_2h585

Nói tới Hee-soo, dĩ nhiên không thể không khen ngợi diễn xuất của Jeon Do-yeon. Nếu như Secret Sunshine đòi hỏi Jeon Do-yeon phải “diễn xuất nhiều hơn” (có khóc, có cười, có mất con, có tự tử, có sex…) thì vai diễn của cô trong My Dear Enemy lại đòi hỏi chất “lạnh.” Bởi Jeon Do-yeon không được phép nói nhiều, hay thậm chí là diễn quá nhiều trong My Dear Enemy nhưng khán giả vẫn phải hiểu được, có một điều gì đó không ổn bên trong nhân vật Hee-soo. Hee-soo có một màn mở đầu hết sức ấn tượng tại trung tâm cá cược, khi không hề chào hay hỏi thăm Byung-woon. Thay vào đó, cô gằn giọng luôn rằng “Em muốn anh trả lại tiền cho em!” Nhân vật Hee-soo trong suốt hơn 12 giờ đồng hồ sau đó (bộ phim mở đầu lúc khoảng 10 giờ sáng, và kết thúc vào đúng 12 giờ đêm) được Jeon Do-yeon truyền tải tới khán giả một cách hết sức tinh tế, có thể chỉ đơn giản là một ánh mắt liếc qua, ngoạm một miếng bánh hamburger, rửa mặt trong phòng vệ sinh, động tác cất bộ phận GPS trong xe ô tô hay một tiếng thở dài não nề. Tâm lý của Hee-soo cũng trở nên hết sức phức tạp qua cuộc hành trình với Byung-woon. Ban đầu, cô tìm tới người tình cũ chỉ với mục đích tài chính, nhưng càng về sau chính cô cũng không thể nói được liệu ngoài tài chính ra còn điều gì khác không, bởi những ký ức cũ giữa hai người cứ liên tục ập về và một tình cảm vô hình giữa hai người lại xuất hiện lúc nào chẳng hay. Cái tài của Jeon chính là ở chỗ cô đã/phải thể hiện toàn bộ những sự thay đổi trong tâm tư chỉ bằng gương mặt và ánh mắt của chính cô thay vì bất cứ cao trào hành động nào.

Kể từ lần đầu tiên ra mắt khán giả đại chúng hồi 2004, đạo diễn Lee Yoon-ki đã tạo nên hết bất ngờ này tới bất ngờ khác với những người yêu mến cả dòng phim độc lập nói riêng lẫn điện ảnh Hàn Quốc nói chung. Thế giới, cái nhìn, nội tâm của người phụ nữ liên tục được ông khai thác một cách thành công và sâu sắc. Sau Kim Ji-soo, Han Hyo-joo, Jeon Do-yeon, và sắp tới đây nữa, sẽ là Soo-ae, hẳn danh sách những nữ diễn viên muốn cộng tác với ông sẽ còn kéo dài. Khi viết về phim của Vương Gia Vệ, có một người từng nhận xét rằng “Kí ức nào cũng là những dòng lệ rơi.” Có thể, ký ức của hai nhân vật trong My Dear Enemy cũng chỉ là những giọt lệ, nhưng đó là những giọt lệ làm ấm lòng, để tới cuối một ngày dài, ta có thể nở một nụ cười nhẹ trên môi, khi nhớ về tấm tình xưa cũ.

Posted by: Selfish Driftwood | April 23, 2009

Dragonball Evolution (2k9) – Vở tuồng của bọn Tàu khựa

Dragonball Evolution rõ là vở tuồng của bọn Tàu khựa!

Thử nghĩ mà xem? Này nhé, Piccolo là ẩn dụ cho bọn Bắc Triều Tiên còn 7 viên ngọc rồng là vũ khí hạt nhân. Thằng Goku do Chatwin đầu đất thủ vai được chuyển quốc tịch Mỹ, và có số phận đúng kiểu “American dream” luôn. Em Jamie Chung vào vai Chi Chi, có nguồn gốc tổ tiên xa xăm là Hàn Quốc. Cả phim em Chi Chi mê tơi anh Goku, xem phát mệt, mà quả đúng là Hàn Quốc “yêu” Mỹ quá còn gì. Không có Mỹ, bọn Hàn Quốc có mà ăn cám! Bulma với Yamcha thì càng rõ nữa: em Bulma vốn là con gái của giám đốc tập đoàn Capsule, technology đầy mình, thích giải quyết mọi chuyện bằng súng ống, quá Mỹ. Thằng Yamcha kia lại… do một thằng Hàn Quốc đặc sệt là Sun Kang thủ vai. Hảo hảo!

Emmy Rossum - Già mà vẫn chiến

Emmy Rossum - Già mà vẫn chiến

Lão Châu Nhuận Phát thì bỏ cả vai Chu Du trong Xích Bích để tham gia Dragonball Evolution. Lão này chả Tàu khựa quá đi, nội công rõ là thâm hậu, triết lý này nọ (dù triết lý như cứt!). Kể ra nó mà casting em nào người Iran vào vai (hình như là) Mai, tay chân của Piccolo nữa thì tuyệt. Cả em gái Nhật Bản xinh xinh gì cứu thằng Piccolo đoạn cuối, lẽ ra phải là một em Tàu, Chương Tử Di làm cameo chẳng hạn, thì rõ là hoàn hảo. Chắc bọn Tàu nó cũng sợ lộ liễu quá, nên phải thay đổi đi một chút chút!

Cuối cùng, đứng toàn bộ đằng sau vụ này, đừng nhắc đến đạo diễn James Wong làm gì cho mệt, mà phải là anh Châu Tinh Trì, producer. Châu ta quả là cao tay, một manga có bề dày lịch sử từ năm 1984, cộng thêm lượng fan-base đông đảo trên toàn cầu mà qua tay lão thành luôn một vở tuồng của bọn Tàu. Nhất là quả đánh nhau cuối cùng giữa Goku và Piccolo, chưởng xanh chưởng đỏ đúng là “pay homage” cho các phim bộ Hong Kong thuở năm 95 như Thiên Long Bát Bộ. Quá đã!

Nhật Bản hay cả thế giới à? Đừng nghĩ mình to, Tàu khựa bọn tao đây, mới là đỉnh cao này!

Posted by: Selfish Driftwood | March 20, 2009

Mấy thằng bảo kê (2 lẻ 9)

Nhật ký Sishahi, ngày hai mươi tháng ba, năm hai ngàn không trăm lẻ chín,

Nhân dịp kỉ niệm chín trăm chín mươi chín năm thành phố Rồng Bay, cục điện ảnh Vịt Ngan quyết định mở cuộc thi về điện ảnh được thực hiện theo mô-típ “Ai là trọc phú?” theo đóm ăn tàn với bộ phim Chú chó trọc phú mới đoạt tới 8-9 giải thưởng Ốt Ca. Cũng nói thêm là dù đoạt nhiều giải Ốt Ca tới vậy nhưng Chú chó trọc phú lại bị chê bai lên xuống ở các thánh đường điện ảnh như Khóm Cọ Vàng hay Báo Đốm Bạc, vân vân và mi vân (Nghe Chửa, 2008).

Trở lại với cuộc thi điện ảnh, đã có rất nhiều thí sinh từ khắp mọi miền Nam Bắc tới dự nhưng chưa ai có thể vượt qua được tất cả 15 câu hỏi để trở thành trọc phú thực sự. Có những thí sinh chết tức tưởi ở câu 15 như em Xoan, vốn là một hardcore fan của Trạng Vạng. Khi biết câu 15 có liên quan tới Trạng Vạng, em Xoan đã mừng rỡ tới độ xin sử dụng luôn quyền trợ giúp gọi điện thoại cho người thân khi chưa biết câu hỏi là gì. Em Xoan gọi điện về cho bạn bè và người thân vốn đang túc trực bên máy điện thoại và hét lên rằng “Em là trọc phú rồi mọi người ơi!” Để rồi em ê chề đến đờ đẫn khi nghe câu hỏi, “Đố em biết, bản phim Trạng Vạng chiếu ở xứ Vịt Ngan ta bị cắt chỗ nào? Lý do là ra làm shao?” Em Xoan cứng họng, khóc ròng ra về với mức phần thưởng ở câu 10. Đáp án chính xác đó là do lá cờ bậy bạ trong đoạn gái với ma cà rồng chim nhau ở căng-tin. Nghe đâu em Xoan về hôm đó khóc tới cả tuần liền, bởi đoạn chim nhau trong truyện đấy yêu bỏ mẹ ra. Hôm em Xoan đi xem đã không hiểu gì, nay lại còn nhắc lại nỗi đau của em, mà lại còn dính dáng tới tiền bạc giải thưởng. Niềm đau như nhân gấp bội.

Watchmen

Nhưng cuộc thi nào cũng có những ngoại lệ, và chẳng sớm thì muộn cũng phải có người thắng cuộc. Đó là pé Tu, vốn lớn lên cùng cửa hàng băng đĩa chuyên cho mướn phim chưởng Hong Kong, phim tâm lý Hong Kong, phim hành động Mỹ, phim hành động pha tâm lý… Nếu như em Xoan nhắc tới bên trên là fan của Trạng Vạng thì pé Tu lại mê mẩn bộ truyện tranh Mấy thằng bảo kê và bộ phim cùng tên được chuyển thể lên màn bạc. D: It’s written. Đó là định mệnh và pé Tu bước vào những câu hỏi cuối cùng của cuộc thi cũng là xoay quanh bộ phim Mấy thằng bảo kê này.

Tại sao những cảnh máu me trong Mấy thằng bảo kê lại bị cắt?” Pé Tu điềm nhiên trả lời “Bởi cục sợ rằng khán giả nữ sẽ nhẩy lên người khán giả nam trong rạp vì quá sợ ạ. Chuyện này nghe đồn cũng có mấy lần xảy ra ở cục.” Quá chính xác! “Tại sao bài hát Cầu được ước thấy trong phim lại bị nhảy đĩa?” – “Thì cũng phải có trường hợp ngược lại rằng, các khán giả nam nhảy lên người khán giả nữ chứ ạ.” Cả cầu trường vỗ tay rào rào, quả là khí phách của một anh hùng lớn lên qua năm tháng cùng cửa hàng cho thuê băng video. Dù vậy, pé Tu vẫn ấm ức chia sẻ cùng khán giả rằng “Nhưng cháu ức quả đĩa vấp này lắm. Có một diễn viên, phải nói là chuyên nghiệp nhất trong giới diễn viên không chuyên nước ta, mới phát biểu, phim của Hô Ly Út, là phải có cảnh nóng. Cục nỡ lòng nào lại để bài Cầu được ước thấy vấp như thế.” Người dẫn chương trình, vẫn tỏ ra bình thản, cho dù bị pé Tu vặn vẹo, rằng “Nhưng mà cảnh đó em nhân vật Lụa nó chỉ đi bốt, không mặc quần áo, thế là không được. Phải mặc đồ lụa, hoặc là cho cái phi thuyền nó rơi xuống nước, thế mới đúng chứ. Pé chưa đọc kỹ lời diễn viên phát biểu rồi.” Pé Tu đành ậm ừ, chờ qua tiếp câu hỏi cuối cùng.

Và đúng là cao trào lên cao, bởi câu hỏi cuối cùng ngang đánh đố người chơi, “Theo cháu, tiến sỹ Mã Nhật Tân và cô đào Arima Wazao mà đụng nhau, ai sẽ thắng ai?” Pé Tu vắt óc suy nghĩ, rồi bỗng trong đầu cháu bừng sáng lên một chữ, phải rồi, cái chữ ấy làm sao mà cháu có thể quên được. Biết bao năm làm thành viên gạo cội của các diễn đàn nhado.us hay ximoc.com đã giúp ích cho pé. Vẫn là D, It is written rồi. Đó chính là “Mosaic!” Tiến sỹ Mã Nhật Tân dù có phi phàm tới đâu, thay đổi lượng tử nguyên tử blah blah gì đó nhưng cũng không thể nào có thể xé toang cái màn che oan nghiệt đó. Ngược lại, cô đào Arima hồi đầu năm nay, sau bao năm truân chuyên nghiệp nghề, cống hiến hết mình cho nghệ thuật và người xem, đã phá bung tấm màn đó. Câu trả lời cuối cùng là Arima. Quá đúng, quá chuẩn! Pé Tu giành được giải thưởng cao nhất của chương trình và hạnh phúc ra về, bán luôn cả cửa hàng cho thuê video của nội để sang định cư ở bển, xem phim từ nghệ thuật cho đến Ai-Mắc-Ích-Xì cho sướng!

Về phần em Xoan. Em Xoan cũng đi xem phim Mấy thằng bảo kê và những khán giả ngồi cùng rạp em hôm đó đã có một phen hú vía. Chả là trong bộ phim, cũng có một cảnh có mấy tấm cờ bậy bạ mà vì nó em Xoan đã phải ôm hận bấy lâu. Tới đúng đoạn đó, em thét lên một tiếng cứ như thể có thằng nào làm gì em tới nơi rồi. Về tới nhà, em liền bật máy tính, e-mail cho chương trình về chuyện quái đản này. Đúng 5 phút sau, em nhận được thư phúc đáp, đại để như sau:

Cục kiểm duyệt ĐA Vit Ngan có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định rằng bộ phim Mấy thằng bảo kê chỉ là một cái nhìn khác lạ về lịch sử chứ không hề có chút mưu đồ gì về trính trị trính em gì đằng sau hết. Ngay cả khi lá cờ Mẽo trong phim có thành 52 ngôi sao vì người ta bẻ đôi xứ ta ra thì các hình ảnh đó cũng không hề có giá trị pháp lý và do đó, e-mail thắc mắc của em về câu hỏi và chương trình cũng vô giá trị theo. Cũng đề nghị em không có thêm những hành động làm phức tạp thêm tình hình, mà thay vào đó là duy trì sự trật tự và ổn định cho các thí sinh mới, cuộc thi và chương trình.

Cảm ơn em. Thân.

Posted by: Selfish Driftwood | March 18, 2009

The Unborn – ƯCV nặng ký cho mùa giải thưởng phim 2009

Mặc dù dư chấn của chiến thắng kinh thiên động địa tại buổi lễ trao giải thưởng Oscar lần thứ 81 của Slumdog Millionaire vẫn chưa dứt, mà chính xác là thậm chí còn chưa qua Việt Nam theo đường chính thức (30/4 mới khởi chiếu tại Hà Nội và Sài Gòn), thì khán giả Việt Nam đã cực kỳ may mắn được thưởng thức bộ phim kinh dị The Unborn. Nếu nói The Unborn là một ứng cử viên tiềm tàng cho mùa giải thưởng phim cuối năm nay đầu năm sau thì ắt hẳn quả không ngoa một chút nào.

Bộ phim xoay quanh cuộc đời của cô bé Casey Beldon xinh đẹp. Casey luôn oán giận người mẹ đã tự tử và bỏ cô bé từ khi còn nhỏ. Nhưng cho tới một ngày, Casey bắt đầu bị ám ảnh bởi những giấc mơ, âm thanh, hình ảnh quỷ dị. Câu chuyện bí mật xoay quanh cuộc đời, gia đình và mẹ Casey dần dần được hé lộ.

Unborn

Tuy là một bộ phim kinh dị thứ thiệt nhưng The Unborn lại đâu đó thấp thoáng những nét của một bộ phim siêu anh hùng. Bởi Casey là một cô bé vô cùng bình thường, bình thường đến vô thường nhưng vẫn phải vùng dậy đấu tranh chống lại một thế lực tàn ác mà khó ai có thể ngờ tới – quỷ sứ! Chẳng phải đó là một nét hao hao giống với nhân vật chính trong Batman BeginsThe Dark Knight hay sao? Hay thứ nữa, những đứa trẻ trong phim The Unborn, là cầu nối giữa các tuyến nhân vật, và đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong quá trình phát triển câu chuyện. Từ trước tới nay, những đứa trẻ luôn được viện hàn lâm AMPAS ưu ái, như Slumdog Millionaire năm rồi chẳng hạn, nên cho dù có những ý kiến quy chụp The Unborn vay mượn The Grudge được thét lên ngay trong rạp nhưng những đứa trẻ ắt hẳn sẽ là một yếu tố quan trọng giúp bộ phim thắng lớn tại các buổi lễ trao giải thưởng. Chưa hết, bộ phim còn có sự tham gia ít nhiều của thế lực đen tối nhất thế kỷ XX – lực lượng phát xít Đức. Những câu chuyện liên quan tới lực lượng này luôn lọt vào vòng cuối cùng của Oscar những năm gần đây (năm vừa rồi có thể kể đến The Reader). Như thế là nội dung The Unborn hội tụ mọi yếu tố để trở thành một phim thắng giải: từ siêu anh hùng vốn là người thường đang là mốt thời thượng, cho tới những đứa trẻ và phát xít Đức!

Về diễn xuất, Odette Yustman sẽ có cơ hội được sánh ngang với những ngôi sao hàng đầu Hollywood như Halle Berry hay Paris Hilton về khả năng diễn xuất, biểu cảm, truyền tải lời thoại xuất sắc của mình. Đạo diễn kiêm kịch bản David S. Goyer cũng kịp cho thấy tài năng vay mượn chi tiết, ý tưởng từ các phim kinh dị châu Á và lồng ghép, nhào trộn chúng với nhau thành một bữa tiệc đặc sắc. Chắc chắn, The Unborn sẽ là một cái tên không thể không nhắc tới trong buổi lễ trao giải Mâm Xôi Vàng, vốn là một trong những giải thưởng lớn nhất của hiệp hội điện ảnh Hoa Kỳ, bên cạnh những Oscar hay Quả cầu vàng.

Cuối cùng, khán giả xem phim Việt Nam không thể quên ơn Cục kiểm duyệt điện ảnh Việt Nam, những người đã đồng ý cho phép The Unborn được trình chiếu, giúp khán giả Việt Nam có cơ hội được tiếp xúc với một trong những siêu phẩm Hollywood hàng đầu. Chưa hết, mặc dù đã không cho phép người dưới 16 tuổi xem phim, Cục vẫn cẩn thận cắt đi một vài đoạn phim có thể gây sốc với khán giả trên 16 tuổi. Đây hẳn là một quyết định vô cùng đúng đắn bởi phim kinh dị được chiếu ngoài rạp vẫn là một khái niệm xa lạ với người Việt Nam. Dù cắt hay không cắt thì ắt hẳn khán giả vẫn kéo nhau đi xem rất đông. Và trong cái đám đông ấy, không dễ chừng gì có những khán giả yếu tim, yếu sinh lý. Chẳng may ngộ nhỡ có chuyện tai ương gì xảy ra, cao thì trụy tim, mà thấp nhất thì cũng là bẩn ghế, bẩn rạp, thì e cũng là hết sức bất tiện và khó lường cho cả khán giả lẫn nhà rạp. Thế nên, một lần nữa, cảm ơn Cục!

Vậy các bạn, còn chờ gì nữa mà không mua vé đi xem The Unborn nhỉ?

« Newer Posts

Categories